Huỳnh Anh Trần-Schroeder
Happy Childhood

My cradle is the Mékong delta with its alluvial abundances,
My first words are bird chirps in river's reeds,
My first view is golden clouds embroidered on a firmament of azure,
My first song is the chiming of dewdrops on fern beds,
While I was perched on my mother's back,
All bent on planting seeds of rice and bulbs of manioc,
Her hands marbled from cuts and scrapes of hard crops,
Her feet swollen from walking in stagnant muddy fields.
I grew up,alongside village buffaloes and wild storks,
Listening to the melodious flutes cascading on endless ricefields.
I played in the lotus blooms,
The floating reeds,in ponds,in swamps.
Barefeet,I explored bushy lanes,
Collecting pieces of rocks marbelled with leaves imprints.
Roaming free in a dreamland fertile on imagination,
I was as affluent as the delta alluvia.
Like soaring eagles in the wild,
Like blooming flowers in the pristine nature,
My childhood world was all marvels on earth.
My friends were birds tossed from lost nests,
Their broken wings,I braced with corn stalks.
My companions were graceful dragonflies,
Frolicking in beds of waterlilies of many pastel colors.
My secret pals were clouds floating across the sky,
Carrying my messages to faraway countries,on lands and at seas.

Happy in the bosom of the generous Mékong delta,
I lived a fairytale story in a childhood dreamland.
Alas,one day,the adult world will catapult to an all different reality,
But,then,in my little cocoon in this corner of the Asian sky,
My life was protected from the bitter vicissitudes of a bleak and disastrous future.

         HẠNH PHÚC NGÀY THƠ

         Tôi sinh ra trên miền châu thổ,
         Cữu Long giang giàu nước phù sa.
         Trong lau sậy,trên giòng nước đổ,
         Tiếng đầu đời là tiếng chim ca,
         Chìm đáy mắt,bầu trời phiêu lãng,
         Màu trời xanh viền bóng mây vàng.
         Trên lưng mẹ còng vì gian khổ,
         Tay mẹ gầy gặt lúa bên sông,
         Chân mẹ sưng trong giòng nước đọng,
         Tôi nghe giòng sương sớm hoan ca.
         Tôi lớn lên trên vùng đồng ruộng,
         Theo đàn cò,trên rẩy,trên truông,
         Cùng bầy trâu đẩm mình trong xóm,
         Ru hồn theo tiếng sáo chiều hôm.
         Tôi rong chơi trên giòng sen trổ,
         Trên bè hoa,trong nước ao hồ.
         Chân không giày,lối mòn,lá đổ,
         Nhặt đá màu in xác lá khô.
         Ngày thơ ấu,giòng đời phóng khoáng,
         Tuổi son vàng huyền diệu thế gian,
         Đời phong phú như dòng sông Cữu,
         Giàu mộng mơ như đất phù sa,
         Như hoa đồng trên miền hoang dã,
         Như cánh bằng tung cánh trời thu.
         Bạn tôi là chim rơi tổ củ,
         Dùng cành ngô,tôi mạn cánh chim.
         Theo cánh chuồn trên sen màu tím,
         Thả hồn theo mây gió gieo neo,
         Về cỏi xa,xứ người,vạn nẻo,
         Qua non cao,biển rộng,lưng đèo.
         Đời hạnh phúc trong lòng đất mẹ,
         Cữu Long giang lai láng,chở che.
         Thời thơ ấu,bao người thân thiện,
         Tôi sống đời huyền ảo,thần tiên.
         Ngày xưa đó,trong lòng kén nhỏ,
         Trong khung trời châu Á bao la,
         Tôi sống đời thảnh thơi,nhàn hạ,
         Nào biết đời đổi trắng thay đen,
         Nào biết đâu sao vời,vật đổi,
         Ngày trưởng thành,thế giới bon chen,
         Vùng tương lai nhạt nhoà hương lửa,
         Đời mai sau là cỏi gió mưa.



        

        
UNE ENFANCE HEUREUSE

Mon berceau est le delta du Mékong à riches alluvions,
Mes premiers mots sont gazouillis d'oiseaux parmi roseaux,
Ma première vue est un ciel d'azur brodé de nuages d'or,
Mon premier chant est carillon de rosée sur tapis de fougères.
Ma mère me perchait sur son dos,
Courbée sur tiges de riz et gerbes de manioc,
Ses mains marbrées de coupures sur moissons dures,
Ses pieds gonflés de marches dans eaux boueuses.
Je grandissais parmi buffles du village et cigognes sauvages,
Bercée de sons des flu^tes sur rizières sans horizons.
Je folâtrais parmi floraisons de lotus,
Flottilles de roseaux,sur étangs et marais.
Pieds nus,je parcourais sentiers de broussailles,
Glanant parcelles de roches teintées d'empreintes de feuillage.
Enfant libre dans pays de rêves et d'imaginations féconds,
J'étais riche comme les alluvions du Mékong.
Comme aigles sauvages,comme fleurs des champs,
Mon monde d'enfance était merveilles sur terre.
Mes amis étaient oiseaux tombés des nids,
Les ailes desquels je réparais avec tiges de mais. (mon ordinateur ne peut pas ponctuer ce mot qui veut dire corn ou bắp)
Mes compagnons étaient libellules gracieuses,
Folâtrant dans flottilles de nénuphars à couleurs tendres.
Mes confidents étaient nuages qui parcouraient les cieux,
Emportant mes messages aux pays lointains,sur monts et sur mers.

Heureuse enfance dans le berceau du généreux Mékong,
Je vivais une existence de songes et de contes de fées.
Hélas,la vie du monde d'adulte serait toute différente,
Mais,dans mon petit cocon de ce coin de ciel d'Asie,
Ma vie était protégée des vicissitudes amères d'un futur blême et désastreux.
Back