ĐÀN BÀ LÁI XE
TRUONG NGOC THACH
Cô gái đẹp lái xe du lịch,
Đầu lắc lư theo nhịp âm thanh,
Rung đôi vai, uốn éo thân mình,
Môi nhép bản tình ca quen thuộc.

Bốc điện thoại nói cười liên tục,
Miệng tía lia, cùng lúc nhịp tay,
Liếc nhìn gương, vuốt tóc xõa vai,
Không cần biết ai đang bên cạnh.

Bỏ điện thoại, với ngay hộp phấn,
Nhè nhẹ thoa đôi má phớt hồng,
Cất phấn đi, cô thật ung dung
Lấy thỏi son vẽ vòng môi đỏ.

Cô rút cây bút chì trong giỏ,
Nhíu mắt lại kẻ nhỏ bờ mi,
Kẹp lông nheo, ngắm kỹ từng li,
Chưa đúng ý, bôi đi vẽ lại.

Chạy ngang hông, chàng trai ngắm mãi,
Người đẹp sao thoải mái quá chừng,
Vừa lái xe vừa vẽ lung tung,
Ôi tài tình, thong dong quá sức.

Mải bận ngắm cô gái chăm chút,
Chàng trai bỗng lái hụt cái lên (lane),
Rầm một tiếng đụng cô ngang bên,
Hai chiếc xe lật trên xa lộ.

Xe nát bấy, ai nhìn cũng sợ,
Bỗng hai người từ cửa bò ra,
Cô gái cười: "Không hề trầy da,
May mắn quá, chúng ta gặp gỡ."

        Please read the rest of the story in THE SORROWS OF WAR AND PEACE.
Back