Editorial note:
Vũ Mộng Long, pen name: Duyen Anh (1935-1997), was born in Thai Binh, North Vietnam. He moved to South Vietnam in 1954 and became a poet, writer, and newspaper editor. After 1975, the Hanoi government listed him as one of the ten "commandoes of the new colonialists of the literature front" and sent him to reeducation camps in 1976. Released five years later, he escaped as a boat refugee and landed in France in 1983.
He died in Paris from liver cirrhosis after producing 101 documents and books. Some of his works have been translated into French. His words are frank and simple.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Duy%C3%AAn_Anh

Jails' Letters
Duyen Anh
     Báo tin mừng cho em biết
     Anh vừa tháo gỡ loạt bom
     Có trái nổ
     Cám ơn trời anh không chết
     Nhưng bạn-bè người banh xác, kẻ cụt chân

     Báo tin mừng cho em biết
     Anh vừa phát hoang khu rừng
     Khi gom đốt
     Đạn chìm sâu lên tiếng thét
     Cám ơn trời anh không chết
     Nhưng bạn-bè người vỡ ngực kẻ bay lưng

     Báo tin mừng cho em biết
     Anh vừa đục núi gài mìn
     Lửa bén ngòi nhanh
     Đá bay như đạn rít
     Cám ơn trời anh không chết
     Nhưng bạn-bè người hộc máu, kẻ mù luôn

     Báo tin mừng cho em biết
     Anh vừa bắc lại cây cầu
     Đang mùa lũ
     Nước nguồn chẩy xiết
     Cầu sập trôi
     Cám ơn trời anh không chết
     Nhưng bạn-bè người no nước, kẻ mù khơi.

     Báo tin mừng cho em biết
     Anh vừa chui xuống hầm phân
     Hàng tỷ con ròi bò khắp mình anh gớm ghiếc
     Cám ơn trời anh không chết
     Nhưng bạn-bè người ngất xỉu, kẻ mửa mật vàng xanh.

     Báo tin mừng cho em biết
     Anh vừa ăn chuột cống, bọ cạp, thỏ sình
     Cóc nhái, rắn rết, châu-chấu, cào-cào
     Ăn rau tầu bay, cả trời, cỏ dại tào-lao
     Cám ơn trời anh không chết
     Nhưng bạn bè người tiêu ma, kẻ kiết-lỵ quặn đau.

     Báo tin mừng cho em biết
     Ngày anh chết
     Xác anh nhét trong chiếc hòm
     Trên xe cải-tiến
     Bạn anh kéo, đẩy đem chôn
     Mồ anh sẽ cạnh mồ tên ăn cắp
     Chẳng một ai được quyền vẫy tay, lau nước mắt
     Người ta đọc lệnh tha anh thay thế điếu-văn
     Anh hoàn-toàn tự-do về sum-họp gia-đình
        
Duyên Anh
     Thơ Tù, Nam Á Paris 1984

I've a good news to tell you
I've just disconnected a bomb
Attached to an explosive device.
Thank God, I'm still alive
Others blown apart, limbs amputated

I've a good news to tell you
I've just cleared part of a forest
When I started fire on bushes
Hidden ordnance blew up
Thank God, I'm still alive
Some chests blown apart, others' backs gone

I've a good news to tell you
I've just blasted a mountain
The light bright, the fuse fast
Rocks flew like rockets
Thank God, I'm still alive
Some threw up blood, others blind

I've a good news to tell you
I've just built a bridge
In torrential rain
The current was swift
The bridge collapsed
Thank God, I'm still alive
Some swallowed water, others blind

I've a good news to tell you
I've just crawled into the waste container
Millions of larvae crawling around; was terrified
Thank God, I'm still alive
Some fainted; others vomited

I've a good news to tell you
Just ate rats, beetles, rabbits
Frogs, snakes, locusts, grasshoppers
Unknown plants and weeds,
Thank God, I'm still alive
Some had cramps, constipation; others diarrhea.

I've a final good news to tell you
The day I died
My corpse in a coffin
Set on an ox cart
Pulled by my friend to burial site
My grave close to that of a thief
No one will be allowed to wave or dry tears
Instead of a release announcement a eulogy
I'll be totally free to meet my family.

     Báo tin cho em biết
     Bạn anh vừa cuốc đất trúng mìn
     Mìn nào đó, ôi trái mìn xảo quyệt
     Ai cũng được quyền gài và quyền lớn tiếng thanh minh
     Bạn anh qụy xuống rất êm
     Ôm chân máu vì không muốn chết
     Sau những giây phút sững sờ oan nghiệt
     Bạn anh được cõng vội về
     Chẳng thuốc mê và chẳng cả thuốc tê
     Người ta đè bạn anh ra cưa sống
     Lưỡi cưa cùn cưa gỗ cưa cây thật ớn
     Đã cưa xương cưa thịt con người
     Bạn anh thét kinh âm hưởng vút lên trời
     Bạn anh dẫy dụa đất nứt tung cục cựa
     Anh ghì tay bạn anh
     Mắt cài then kín cửa
     Hồn đi xa khỏi thế giới lầm than
     Nỗi đau đóng đinh thập giá có đâu bằng
     Bạn anh bị cưa chân bởi thứ cưa cưa gỗ
     Nhân loại có nhiều nỗi khổ
     Nhưng chưa có nỗi khổ nào giống nỗi khổ bạn anh
     Chưa có nỗi khổ nào giống nỗi khổ Việt Nam
     Nỗi khổ vàng son xứng đáng tôn vinh
     Nỗi khổ làm cho anh em mình biết sống
     Nỗi khổ làm cho loài người rung động
     Anh mở mắt nhìn
     Chân bạn anh rụng mất rồi
     Hôm nay bạn anh chống nạng mĩm cười
     Báo tin cho em biết
        
Duyên Anh
     Thơ Tù, Nam Á Paris 1984
I've one news to tell you
My friend hit a mine while hoeing up the ground
A sneaky mine
Anyone can hide a mine and disavow it
He kneeled down slowly
Holding the bleeding leg and resisting death
After a brave moment of surprise
He was carried back to the camp
Where without anesthesia and analgesia
They held him down to remove his leg.
That same saw for big trees
Was used to saw human muscles
He let go a shrieking, bestial scream
Struggled and dislodged the saw
I held him down
Looking at the closed door
My soul far away from this wretched world
A suffering worse than crucifixion pain
His leg sawed off by a plain garden saw
Mankind has many types of suffering
But none equals his,
None similar to Vietnam's,
The brave suffering that deserves praise
That teaches us to live right
That makes humanity tremble
I opened my eyes
My friend's leg was gone.
Today on crutches he smiles
I've to tell you this news.