Thach Ngoc Truong
The Việt Kiều
NGƯỜI VIỆT ĐẤT MỸ

Không cần ở Mỹ trăm năm
Mới biết mình không là Mỹ trrắng
Không cần ở Mỹ ngàn năm
Mới biết mình chẳng phải Mỹ đen
Tiếng Mỹ tiếng U
Nói mãi cũng chẳng quen
Mở miệng ra
Giọng nghe liền ngọại quốc
Nói chuyện đôi lúc vẫn « oắt? oắt? »
Vẫn đi chợ Việt nam, vẫn ăn phở,
Vẫn rau muống, vẫn gíá sống, vẫn mì vắt
Vẫn dạy con đọc chữ Việt thoăn thoắt
Vẫn nhà thờ, vẫn chùa chiền rất mực trang nghiêm
Vẫn cải lương, vẫn nhạc Việt liên miên
Vẫn đọc báo thường xuyên chữ Việt
Vẫn giỗ kỵ các anh hùng oanh liệt
Dù ở đâu xa
Người Việt vẫn mãi là người Việt
Vẫn nhớ miết mảnh đất chữ S
Nhớ núi rừng với thác nước
Nhớ đồng ruộng xanh mướt mênh mông
Nhớ biển rộng trong xanh quanh năm
Nhớ Hà Nội với hồ Gươm
Nhớ Huế với sông Hương núi Ngự
Nhớ Sài gòn hoa lệ ngày xưa
Với buổi chiều ướt sũng trong mưa
Với buổi trưa cháy nắng
Nhà Việt Nam vẫn mãi sáng trong đầu.
        Please read the rest of the story in THE LANDS OF FREEDOM.
Back